10 rooftop bar đẹp nhất New York
Ngoài đồ ăn ngon và tầm nhìn rộng rãi, những quán bar này còn thu hút thực khách bởi cảnh trí hiện đại, chỗ ngồi êm ái và các bữa tiệc vui nhộn kéo dài thâu đêm.
Khi tiết trời tại New York trở nên dễ chịu, người dân
thường ra ngoài để tận hưởng không khí trong lành. Bar là điểm đến
thường xuyên của họ, nhưng nếu vào mùa hè, thì những quán ngoài trời lại
hút khách hơn cả. Kể từ khi không gian ngoài trời tại thành phố này
ngày càng bị thu hẹp, thì các chủ quán quay sang tận dụng địa điểm mới,
đó là sân thượng hoặc tầng áp mái của các tòa nhà, khách sạn hạng sang.
Mô hình rooftop bar (bar trên tầng áp mái) cũng bắt đầu xuất hiện tại một số khách sạn 5 sao của Hà Nội.
Theo đánh giá của tạp chí khảo sát nhà hàng Zagat,
dưới đây là 10 quán bar sân thượng đẹp nhất New York. Một số quán đã đã
là điểm đến lâu đời của người dân nơi đây, trong khi số khác thì chỉ
mới khai trương.
1. Haven
Bar này nằm trên sân thượng khách sạn Sanctuary và
được xây như một ốc đảo ở trung tâm Manhattan. Haven có sức chứa 150 chỗ
và nổi tiếng với bàn tròn, lều vải, những bản nhạc hot được mix bởi các
DJ tài năng và một menu tràn ngập món ăn Pháp.
2. NoMad
Được thiết kế bởi kiến trúc sư lừng danh Jacques
Garcia, quán bar sang trọng này dự tính mở cửa trong vài tuần tới. Theo
kế hoạch, NoMad sẽ có bàn ngoài trời, phòng ăn đặt trong mái vòm khép
kín và thực đơn được chuẩn bị bởi đầu bếp Daniel Humm của Eleven Madison
Park.
3. Renaissance New York Hotel
Mặc dù Renaissance New York Hotel đã mở cửa được vài
năm nay, nhưng đây lại là mùa hè đầu tiên khách sạn này khai trương quán
bar trên sân thượng. Thực khách đến đây có thể ngồi trên những chiếc
sofa êm ái, thưởng thức quang cảnh New York hiện đại trong khi nhấm nháp
những ly cocktail êm dịu.
Những hàng gạch đỏ và cây cảnh trang trí trên ban công
làm cho đường phố bên dưới dường như cách đây rất xa. Bản thân tòa nhà
này được xây từ những năm 1920, nhưng gần đây đã được sửa sang lại để
kinh doanh khách sạn.
4. DL
Quán bar mang tên Lower East Side này có một khu vườn
ngập tràn ánh nắng với những chiếc ghế dài, hàng cọ và đài phun nước.
Được thiết kế như một câu lạc bộ với ánh sáng huyền ảo, quán bar này
luôn là điểm đến ưa thích của người dân New York mỗi tối cuối tuần.
5. Tavern 29
Tavern 29 là một quán bar mang phong cách đơn giản
nhưng vui vẻ. Tuy chỉ mở cửa đến 10h đêm, nhưng vào ban ngày, nơi đây
lại cực kỳ sôi động với các món ăn đa dạng như bánh mì kẹp thịt lợn hay
bia tươi. Đây là nơi đặc biệt thích hợp nếu bạn muốn có một bữa ăn kiểu
picnic ngoài trời với bạn bè và gia đình.
6. Ides
Tọa lạc trên khách sạn sáu tầng Wythe Hotel, quán bar
này nổi tiếng với phong cách hippie vui nhộn. Tuy không thực sự nằm trên
tầng thượng, nhưng thực khách đến Ides vẫn có thể thoải mái chiêm
ngưỡng đường chân trời rộng mênh mông của Manhattan cùng những tòa nhà
cao tầng rực rỡ ánh đèn về đêm.
7. La Piscine
Nằm tại khách sạn Hotel Americano, nơi đây thu hút rất
nhiều nhà sưu tầm, câu lạc bộ và các nhà thiết kế thời trang. Quán bar
La Piscine nổi tiếng với tầm nhìn ra High Line, tòa nhà Empire State và
những ly cocktail sành điệu. Tại đây, thực khách có thể được thưởng thức
những những bữa ăn ngon lành như cá nướng cả con và rượu hoa hồng.
8. Sundeck
Năm nay, quán bar Sundeck tại Gansevoort Park sẽ có
thêm nhiều nét mới. Đó là siro đá bào thêm rượu, bàn bóng bàn phát sáng
và ghế dài màu xanh lấp lánh bên cạnh các sức hấp dẫn cũ như cocktail
thời trang và cảnh trí hiện đại.
9. STK Meatpacking
Quán bar này nổi tiếng với sự kiện “Hoàng hôn ngày chủ
nhật”. Đây là bữa tiệc champagne được tổ chức thâu đêm suốt sáng vào
mỗi chủ nhật hàng tuần. Tại đây, thực khách có thể chiêm ngưỡng dòng
sông Hudson cùng toàn bộ khung cảnh phía đông Manhattan trong khi nhâm
nhi ly cocktail và thưởng thức những đĩa tôm chiên ngon lành.
10. Brooklyn Crab
Quán bar này chỉ cách cửa hàng của IKEA ở Red Hook vài
tòa nhà và có góc nhìn xuống sông tuyệt đẹp. Những món nổi tiếng ở đây
là cua, hàu và bia. Tuy nhiên, nếu không muốn đi phà tới đây, thực khác
vẫn có thể sử dụng dịch vụ tàu điện ngầm miễn phí từ trạm F đến G tại ga
Carroll St. của Brooklyn Crab.
Hà Thu (theo Business Insider)Bắt quả tang “nhà báo” tống tiền chủ vũ trường
(Dân trí) - Phòng CSĐT tội phạm về TTXH (PC45) - Công an TP.HCM vừa phối hợp với Công an quận 1 bắt quả tang một người tự xưng phóng viên báo Pháp luật Việt Nam tống tiền chủ một quán bar số tiền 20 triệu đồng.
Đối tượng bị bắt là Đặng Ngọc Hưng (27 tuổi, quê Quảng Ngãi, tạm trú Q.3).
Theo điều tra ban đầu, tháng 12/2012, Hưng tiếp cận một quán bar
nằm trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa (phường Bến Nghé, quận 1) và tự xưng là
nhà báo đang tác nghiệp, viết bài điều tra về sai phạm của quán bar
này. Sau khi gặp ông S. (quản lí quán bar), Hưng đã “gợi ý” phía quán
bar chung chi tiền nếu không sẽ đăng các sai phạm lên mặt báo.
Trước tình thế này, ông S. đã đồng ý thỏa thuận với Hưng, đồng thời trình báo cơ quan công an nhờ can thiệp.
Trưa 6/12, Hưng và ông S. hẹn gặp nhau tại một quán cà phê nằm trên
đường Lê Thánh Tôn (quận 1). Khi Hưng đang nhận 20 triệu đồng từ tay
ông S., các trinh sát ập vào bắt quả tang. Khám xét trong người Hưng,
Công an thu giữ 1 số giấy tờ tác nghiệp báo chí của Hưng có liên quan
đến báo Pháp luật Việt Nam (thuộc Bộ Tư pháp).
Được biết, Đặng Ngọc Hưng là phóng viên thử việc có thời hạn ba
tháng, làm việc tại ấn bản “Câu chuyện pháp luật” nhưng đã hết hạn thử
việc từ tháng 10. Do không đáp ứng yêu cầu công việc nên người này không
được ký hợp đồng gia hạn. Thời điểm “tống tiền” doanh nghiệp, Hưng
không còn cộng tác gì với ấn bản “Câu chuyện pháp luật” nữa.
Hiện công an quận 1 đang tiếp tục làm rõ vụ việc.
Truy sát trong đêm ở 'phố Tây' Sài Gòn
Hai thanh niên cầm hung khí xông vào quán bar trên đường Đỗ Quang Đẩu (quận 1, TP HCM) chém gục quản lý và nhân viên bảo vệ rồi tẩu thoát trong đêm
Rạng sáng 1/3, quán cà phê Anh Thi (hoạt động như quán bar) nhộn nhịp khách. Hai thanh niên trên 20 tuổi đi xe Nouvo dừng trước cửa, một tên cầm mã tấu xông vào chém quản lý Nguyễn Thanh Xuân (54 tuổi) gục tại chỗ.
Nghe tiếng cầu cứu của ông Xuân, bảo vệ Đặng Hải Triều
(30 tuổi) đang trông xe bên ngoài quán xông vào đánh trả. Thấy vậy,
hung thủ liền quay sang chém tới tấp nhiều nhát vào đầu và cổ anh Triều
khiến người này bị thương nặng.
Gây án xong, hung thủ cầm mã tấu chạy ra đường, nhảy
lên xe đồng bọn rồi tẩu thoát. Hai nạn nhân được đưa đi cấp cứu và hiện
qua cơn nguy kịch. Công an quận 1 đang điều tra, truy bắt hung thủ.
An Nhơn
Tóm tắt kỳ trước Trong cuộc hẹn gặp với cậu bạn thân, Pi – chàng sinh viên năm cuối đang đi thực tập – không thể rời mắt khỏi cô gái đặc biệt, chủ nhân một quán bar dành cho dân du lịch trẻ. Cô gái là người quen của Minh, cậu bạn thân luôn đi cùng Pi.
Không như dự đoán, rằng mọi ảo giác huyễn hoặc sẽ tan biến khi thứ hiệu lực lâng lâng của chai bia và ly cocktails tan biến, vài ngày sau cuộc gặp khó tin ở bar góc phố Tây, hình ảnh của An bắt đầu hiện lên trong tôi, với tần suất càng lúc càng cao và độ sống động như thể thời gian đang di chuyển theo chiều ngược lại. Vì đóng vai một kẻ lạnh nhạt nên tối hôm ấy, tôi đã bỏ qua động tác thông thường giữa những người bạn thông thường là xin số điện thoại cô ấy. Một mình tới bar của An là việc xem chừng dễ dàng. Nhưng nếu thế, chỉ cần liếc qua, cô ấy sẽ biết ngay lý do có mặt của tôi. Kỳ quặc hơn nữa là dù rất muốn, vẫn có điều gì đó ngăn cản tôi đề cập về nữ chủ quan cao bồi với Minh.
Mọi thứ giống như một cơn ốm màu xám. Mỗi khi ý định gợi chuyện vừa nhen nhóm, tự tôi sẽ bẻ ngoặt nó sang một hướng khác, đôi khi, hết sức ngớ ngẩn. Cậu bạn thân dè dặt hỏi tôi về cường độ công việc tại văn phòng thực tập, về bản hợp đồng tôi đang theo dõi, về bản luận văn tốt nghiệp mà tôi đang bước đầu triển khai. “Tất cả đều ổn!”, tôi chán nản, đá nhẹ viên sỏi không hiểu sao cứ lăn trước mũi giày mềm. Tên bạn mỉm cười, thành thật chứ chẳng có chút gì chế giễu: “Cậu luôn là người giỏi nhất trong việc kiểm soát tình hình!”.
Với tính bình lặng cố hữu cộng thêm thói quen dành hết ưu tiên cho công việc và sách vở, rõ ràng, cậu bạn thân không suy luận sâu xa hơn các dấu hiệu bất thường nơi tôi. Chưa kể dạo gần đây, thỉnh thoảng Minh biến mất cả nửa ngày. Tức là khi tôi điện thoại, cậu ấy không trả lời máy. Lúc gọi lại cúng đã qua vài tiếng. Mấy cuộc cà phê buổi chiều giữa hai thằng chỉ xoay quanh giáo trình đang học, khá hơn thì nói về phòng thí nghiệm bạc tỉ mà bên trường đang lắp đặt và có khu vực cho các sinh viên năm cuối như cậu ấy sử dụng toàn thời gian. Từ vị trí một kẻ nói liên tục trong các cuộc gặp gỡ, tôi trở nên im ắng. Còn cậu bạn thân thì cố gắng thốt ra những câu nói ngắt quãng, trợn tròn mắt, nhìn tôi thăm dò, rồi lại nói tiếp, miễn sao không tình trạng hai tên nhìn nhau câm lặng đừng kéo dài quá. Rốt cuộc, không thể chịu đựng nổi tình trạng ngược đời này nữa, Minh băn khoăn:
- Nói nghe coi, cậu đang ốm phải không?
- Không ốm, mà chán.
- Có lẽ chúng ta đi chơi đâu đó?
- Từ bao giờ cậu có thói quen sử dụng đại từ “chúng ta” vậy? – Tôi chợt chú ý.
- Tức là không phải chỉ cậu và tớ, mà có thể rủ thêm An nữa! – Tên bạn giải thích đều đều, như thể đang bàn về việc mua thêm hóa chất cho một thí nghiệm độc lập.
Khối cơ trong lồng ngực chậm vài nhịp. Nhưng tính giả dối khốn kiếp vẫn thay tôi giành lấy vai trò điều khiển:
- Tại sao phải có thêm An?
- Tớ nghĩ, cô ấy cũng cần được nghỉ ngơi, làm một điều gì đó hơi điên rồ, thay đổi không khí. Cậu cũng vậy. Nhưng nếu cậu không thích có người thứ ba, lại là một cô nàng, thì chỉ có tớ cũng ổn. Tớ sẽ không rủ An nữa.
- Đừng bận tâm. Cứ để cô ấy đi cùng tụi mình! – Tôi lấy giọng thản nhiên, dù thực lòng chỉ muốn nhảy phốc lên thật cao trong không trung, như một tên điên đấm tay vào không khí.
- Vậy thì tốt rồi. Cậu thật thoải mái và rộng lượng, đúng như tớ vẫn nghĩ về cậu! – Minh thở phào, tặng cho tôi một lời khen. Rồi vẫn bằng giọng tin cậy và thành thật, cậu ấy hỏi tiếp – Này, cậu có tiền nhiều không?
- Còn. Để làm gì? – tôi nhẩm lại con số hai triệu đồng, mới được văn phòng thưởng nóng vì tìm được khách hàng đầu tiên. Ngoài ra còn một khoản kha khá tiền học bổng và tiền mua giáo trình.
- Tốt rồi. Cứ giữ tất cả những khoản đấy trong tài khoản thể để chi dùng cho cả nhóm. Tiền để dành của tớ sẽ mua vé, bay ra đảo. Đêm nay, tớ thức canh vé giảm giá.
Khi tôi còn chưa hết sửng sốt trước kế hoạch lẫn quyết định chóng vánh, tên bạn thân đã mở điện thoại, đọc một dãy số, yêu cầu tôi chép lại:
- Hãy gọi cho An và bắt chuyện tử tế với cô ấy. Coi như cậu chuẩn bị tâm lý cho cả ba chúng ta vui vẻ trong chuyến đi sắp tới. Ngoài ra, tớ muốn nhắc cậu một việc…
- Hai việc cũng được! – Tôi sốt sắng.
- Cứ thoải mái nói với An tất cả mọi đề tài mà cậu hứng thú. Cậu biết rồi đấy, cô ấy cực kỳ thông minh. Không những hiểu ngay điều cậu đang nói, cô ấy còn có thể đoán trước những điều cậu sắp nói nữa kia. Chỉ có điều, nhớ nhé, đừng có nhắc đến những từ chán, mệt, vô nghĩa, mặc kệ hay chết quách trong bất kỳ câu chuyện nào. Ngoài ra thì chẳng có gì là cấm kỵ hết!
Hiếm bao giờ có một đề nghị lạ lùng như thế. Tôi muốn hỏi rõ thêm, ít nhất là ở khía cạnh sử dụng ngôn từ. Tuy nhiên, vẻ mặt kỳ khôi của Minh lúc ấy chỉ có thể hiểu rằng cậu ấy chẳng muốn hé lộ thêm thông tin nào nữa vì hôm nay, cậu đã nói nhiều hơn thường lệ đến mười lần. Còn tôi thì còn hơn cả may mắn khi giờ đây đã có số điện thoại cần thiết trong tay cùng chuyến du lịch cùng cô gái như giấc mơ đang chờ phía trước.
Minh dặn dò tôi rất kỹ, rằng không được nói đến những từ ngữ tiêu cực với An (Ảnh minh họa)
Bạn nói gì với một cô gái bạn thích ở cuộc gọi đầu tiên trên điện
thoại? Tất cả những gì từng ba hoa dưới sự cổ vũ của chai bia trước đây ở
bar đều bị xóa sổ. Trong trạng thái tỉnh táo, bạn trở thành một kẻ
khác. Hoặc thực sự là bạn, chính bạn. Hoặc là một kẻ khác nữa mà bạn chủ
ý tạo nên, hòng theo đuổi mục thiếu chinh phục giọng nói dịu nhẹ đầu
máy bên kia. Trong trường hợp của tôi, phương án một được sử dụng. Với
một cô gái thông minh, tốt nhất là thành thật.Khi nghe tên tôi được nhắc kèm với tên Minh, cô gái cao bồi nhận ra ngay. Vang lên tiếng cười ấy, hiện ra trước mắt tôi gương mặt cô. Rất xinh, đương nhiên. Đôi vai thẳng. Mái tóc xanh óng. Và ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt đen thẫm nói lên rất nhiều điều, cả về sự nồng nhiệt lẫn tinh quái của cô. Tuy nhiên, khi tôi hỏi thẳng tôi có thể đến quán và ngồi nói chuyện hay không, đầu máy bên kia tức khắc thôi cười. Lời từ chối đưa ra, được khoác lên sắc thái công việc, thứ mà tôi cũng thường dùng tới khi trả lời các cuộc điện thoại vô bổ ở văn phòng. Tôi còn đang tê điếng vì hụt hẫng lẫn thất vọng, giọng nói bên kia tiếp tục vang lên:
- Nhưng anh có thể đến đón tôi vào lúc 10h30!
Từ đáy nước sâu trồi lên, tôi im sững, rồi mới thốt ra vài từ ngắn ngủi:
- Tôi sẽ đến, chắc chắn.
Một cái áo khoác denim bụi bặm vắt trên tay sẽ hoàn thiện hình ảnh một gã đàn ông trẻ, tự do và bụi bặm, tôi tin vậy. Thế nhưng, chiếc áo đã làm nên chuyện khi tôi đưa nó cho cô gái cao bồi, đề nghị cô mặc thêm vào vì khuya lạnh. Quả thật, trời rất lạnh, nhất là khi ngồi sau chiếc xe máy của tôi. Cô giữ khoảng cách vừa phải, không va chạm nhưng vẫn đủ để tôi cảm thấy hơi ấm từ một người khác. Chiếc mũ bảo hiểm dự phòng, vốn là mũ của Minh, tôi vẫn để sẵn trong cốp xe, lúc này An đội. Nó quá rộng, che khuất cả nửa mặt trên. Nói chính xác là che khuất mái tóc rất ngắn và đôi mắt không còn gắn hàng mi giả dày rợp. Trông cô lại như một cậu bé mới lớn, lớn quá nhanh nên gầy gò và hơi nhợt nhạt. Chốc chốc, cô gái lại đưa tay đẩy vành mũ để nó đừng sụp xuống. Lúc đó thì khuỷu tay nhòn nhọn chạm vào lưng tôi. Sự tiếp xúc thoáng qua, kỳ lạ.
Từng có vài mối quan hệ trước kia nhưng chưa bao giờ tôi có cảm giác bồn chồn ngạc nhiên và cả chút gì như nỗi sợ hãi lúc này. Sợ hãi trước điều gì đó tựa như một ảo giác đẹp đẽ, một tiếng gọi bên kia màn sương, một hy vọng thiết tha mà từ lâu ta chờ đợi. Phía sau lưng tôi, cô gái cũng im lặng, đuổi theo một ý nghĩ vô hình nào đấy. Cho đến lúc nhận ra, tôi vẫn chạy thẳng thay vì rẽ ở ngã ba về hướng nhà cô thì đã lỡ một quãng đường dài.
Tôi áy náy:
- Có muộn không?
- Hôm nay anh đến đón nên tôi về sớm hơn thường ngày – An cho biết, như không có gì tự nhiên hơn.
- Bar của cô vẫn chưa đóng cửa! – Tôi nhắc.
- Không sao. Bố tôi còn ở đấy. Ông mới là chủ nhân thực sự của nó. Bố tôi biết tất cả mọi thứ về kinh doanh ẩm thực. Tôi chỉ là người phụ việc. Dù sao thì mọi người vẫn nghĩ rằng, một cô gái như tôi làm chủ thì hình ảnh bar sẽ đặc biệt hơn. Bố tôi không phản đối sự hiểu nhầm ấy. Miễn đông khách là ổn.
- An còn đi học không?
- Không! – Cô gái nói thêm, sau hồi lâu im lặng – Tôi nộp đơn xin nghỉ đầu năm nay. Đại học năm cuối.
- Vì mai mốt An sẽ là chủ nhân thực sự của quán bar nên chẳng cần tốt nghiệp và tìm một công việc như những người khác?
Người ngồi sau suy nghĩ khá lâu trước khi đưa ra câu trả lời bình thản:
- Tôi nghỉ học vì cần phải như thế. Mặt khác, tôi rất thích kể từ khi bố tôi mở bar hai năm trước. Tối nào tôi cũng ra đấy, phụ giúp pha chế, thu ngân, có khi cả phục vụ bàn. Nhưng thích nhất là được hóa trang. Một mái tóc giả. Một bộ quần áo đặc biệt. một lớp trang điểm dày. Và biến thành người khác.
- Người nào kia? – tôi nhìn thẳng con đường vắng lặng phía trước, lạnh toát sống lưng.
- Người mà chung quanh có thể nhìn thấy. Như anh đã nhìn thấy.
(Còn tiếp)
Liệu An có phải là cô gái mạnh mẽ
như cách cô vẫn thể hiện với mọi người? Và nếu như vậy thì tại sao Minh
lại không cho "tôi" nhắc đến những từ ngữ tiêu cực như: chán, mệt, vô nghĩa, mặc kệ...? Phải chăng
đằng sau một cô gái luôn tỏ ra bản lĩnh như vậy là một tâm hồn yếu
đuối, cần được chở che? Và "tôi" sẽ khám phá được những điều mới mẻ gì
sau cô gái xinh đẹp ấy? Mời các bạn hãy đón đọc phần 3 "Cô chủ quán bar"
vào thứ 4 ngày 13/09/2013 nhé!
Hơn 100 khách vũ trường bị đưa về trụ sở công an
Khi bị xe chuyên dụng đưa về trụ sở công an, 113 người liên tục hò la, gọi với theo người đứng bên dưới. Nhiều cô gái ăn mặc "mát mẻ", gương mặt căng thẳng liên tục gọi điện báo tin cho bạn bè hoặc nhờ vả người quen.
0h45 sáng nay, một phần con đường Lý Tự Trọng (phường
Bến Nghé, quận 1) nơi quán bar Diamon Club toạ lạc bị phong toả. Hàng
trăm cảnh sát cơ động trang bị vũ khí cùng chó nghiệp vụ bao vây cửa
trước, lực lượng khác ập vào bên trong đang chật kín khách
Các vị khách được yêu cầu hợp tác, nhiều ngóc ngách,
ghế salon của quán được chó nghiệp vụ sộc tới lùng sục ma tuý. Cảnh sát
thu giữ 6 viên nén dạng tròn, nhiều tép giấy bạc chứa bột trắng (nghi là
hàng đá và heroin). Ngoài ra, 11 xe máy, ôtô cùng nhiều rượu ngoại
không hoá đơn chứng từ cũng bị tạm giữ.
Gần 2h sáng, 60 nam và 53 phụ nữ không có chứng minh
nhân dân và nhiều biểu hiện nghi vấn được xe chuyên dụng đưa về trụ sở
Công an quận 1. Trên xe, nhóm thanh niên liên tục hò la và gọi với những
người phía dưới. Bên ngoài, nhiều cô gái ăn mặc "mát mẻ", gương mặt
căng thẳng liên tục gọi điện báo tin cho bạn bè hoặc nhờ vả người quen.
Theo trung tá Nguyễn Nhật Thành (Đội trưởng Đội CSĐT
Trật tự và xã hội Công an quận 1), Diamond Club thuộc Công ty TNHH Việt
Giải Trí Mới nhưng biến tướng thành vũ trường. Trong số những được đưa
về trụ sở đã có 21 mẫu thử phát hiện dương tính với ma tuý (12 nam và 9
nữ). Trong đó, 8 người bị đưa về đội hình sự để xác minh vì có dấu hiệu
nghi vấn. Một người khác tàng trữ công cụ hỗ trợ được bàn giao cho công
an phường Bến Nghé để xác minh.
Trước đó, rạng sáng 13/1, Công an quận 1 cũng ra quân kiểm tra nhà hàng Club 39, phát hiện 40 trường hợp dương tính với ma tuý.
Quốc ThắngHàng trăm người 'tỉnh rượu' khi cảnh sát đột kích quán bar
Trong đêm đón chào năm mới 2013, hơn 100 cảnh sát ập vào quán bar 2000 trên đường chợ Lớn (quận 6, TP HCM) phát hiện hàng trăm thanh niên đang lắc giật
Đêm 31/12, công an TP HCM kết hợp công an quận 6, Phòng Cảnh sát giao thông và Trung đoàn Cảnh sát cơ động ập vào kiểm tra hành chính quán bar 2000.
Trong quán có hàng trăm thanh niên đang lắc giật điên
cuồng trong tiếng nhạc chát chúa. Thấy bóng cảnh sát, những người này
bỗng dưng "đứng hình", tỉnh cả rượu. Qua sàng lọc, cảnh sát đã lập biên
bản hơn 26 trường hợp vi phạm nồng độ cồn, 13 người không có giấy phép
lái xe và giấy tờ xe; đồng thời phát một thanh niên cất giấu trong người
nhiều viên nén nghi là ma túy tổng hợp.
Theo Công an TP HCM, đây là đợt kiểm tra nằm trong kế
hoạch ra quân đảm bảo cho người dân thành phố có được dịp vui lễ cuối
năm an toàn. Các lực lượng tham gia đều được trang bị vũ khí, công cụ hỗ
trợ và thiết bị nghiệp vụ để phục vụ công tác đạt kết quả cao nhất.
Lực lượng kiểm tra đã sử dụng chó nghiệp vụ để phát
hiện ma túy và hàng cấm, đồng thời trang bị thêm camera, máy ghi âm để
phục vụ công tác xử lý khi vị cản trở hoặc chống đối.
An NhơnĐiểm hấp dẫn của các quán bar
Các quán bar ra
đời thường phản ánh tính cách của người tạo ra nó. Thông thường, mỗi
quán sẽ có một chủ đề riêng và mọi thứ sẽ cùng đi theo một phong cách.
Từ thức uống dành riêng cho quán (signature drink), cách trang trí, âm
nhạc đến phục trang của nhân viên đều theo một chủ đề nhất định. Đó có
thể là một tầng áp mái cũ kỹ, một quán bar trên tầng cao chót vót của
một tòa nhà, một hàng hiên theo kiểu thuộc địa xa xưa hay một quán hiện
đại chiều lòng thực khách bằng những cái tên thời thượng hoặc gợi nên sự
tò mò. Âm nhạc cũng sẽ theo chủ đề mà biến ảo khôn lường. Nhạc dance,
nhạc lounge, một chút bập bùng với acoustic, nhạc jazz thủ thỉ rót mật
vào tai hay nhạc salsa nóng bỏng như thiêu đốt những đôi chân.
Những chủ đề đa dạng ấy chỉ nhằm mục đích là mang lại cảm giác ẩn mình
cho thực khách. Họ tìm kiếm một điều mới mẻ, một không gian khác hẳn với
những gì quá thân thuộc đến mức nhàm chán. Tìm ra một chủ đề phù hợp,
hấp dẫn luôn là một bài toán khó cho những quán bar, nhưng để khách hàng
nhận ra mình, cá tính luôn là yếu tố tối quan trọng.
Bartender - Thức uống
Hút sự sôi động từ đám đông, trong nhịp điệu cảm xúc riêng, bartender
(người pha chế) như một nghệ sĩ tung hứng, xoa, vỗ, rót, lắc, khuấy,
đốt… điệu nghệ và chuẩn xác. Một ly cocktail ẩn giấu sau nó là những kỹ
năng, khổ luyện của nghề và cả sự sáng tạo của mỗi cá nhân.
Các kỹ năng cơ bản để làm một ly cocktail là xay (Frozen Margarita),
nghiền (Strawberry Mojito), lọc (Mojito), khuấy (Dry Martini), lắc (Pina
Colada), vỗ (Passion fruit Mojito), đổ trực tiếp (Long Island Tea), đổ
phân tầng (Rainbow), đốt (B52). Sự khéo léo pha trộn giữa rượu, nước
trái cây thanh mát đang tạo nên những tác phẩm riêng không hòa lẫn, với
đầy đủ hương vị nồng nàn. Khi đã nắm vững những yếu tố, cách làm, hiểu
về mùi vị tính chất của các loại thức uống thì bạn có thể sáng tạo một
loại cocktail mới. Những thử nghiệm, những sai lầm hoặc đôi khi những
kết hợp táo bạo lại có thể mang lại những loại cocktail mới mẻ và thu
hút. Trong lịch sử, cũng đã có vô số loại cocktail ra đời trong những
hoàn cảnh kỳ lạ, nhưng lại trở thành huyền thoại trong lịch sử ngành
bartender.
Nghề bartender không chỉ đơn giản là biết cách pha chế như nhiều người
nghĩ mà cần rất nhiều kiến thức khác như giao tiếp, cách nói chuyện, tư
vấn đồ uống cho khách hàng vừa thân mật và phải lịch sự. Những người
nghệ sĩ này ngoài việc mang lại những tác phẩm nghệ thuật, họ còn là
người gợi mở câu chuyện, đọc tâm trạng của thực khách, ghi nhớ sở thích
và đưa ra những sáng tạo phù hợp với mỗi người. Họ chính là mối dây để
lắng nghe, làm thỏa mãn và làm giàu thêm cho những kinh nghiệm mà người
đến bar tìm kiếm và trải nghiệm.
Thức ăn
Một đĩa antipasto với hoa artichaud ngâm dầu ô liu, một ít cà chua và
xà lách, một miếng salami cay ngon lành hoặc một đĩa phô mai với trái
cây khô luôn là sự lựa chọn dễ dàng cho những người ăn ở quầy bar. Nhưng
với những quán bar biết chiều lòng khách, họ luôn có những tuyệt chiêu
riêng để làm dịu đi dạ dày. Một miếng pizza đế mỏng, những lát khoai môn
sấy giòn tan hoặc cầu kỳ hơn là một miếng cá hồi xông khói với lá rau
argula hơi đắng. Những món ăn đơn giản, nhanh gọn này đôi khi lại là bạn
đồng hành không thể thiếu với những người muốn tráng qua bao tử của
mình cho một đêm dài hàn huyên cùng bè bạn. Những món ăn ở quầy bar
thường có kích cỡ nhỏ để khách không quá e ngại về việc ăn quá nhiều,
mỗi thứ đều vừa một miếng cắn. Hãy cẩn thận, bạn sẽ ăn liên tục lúc nào
không hay.
Anh Nguyễn
Tẩu tán ma túy trong nhà vệ sinh
Thấy cảnh sát, Sơn chạy vào nhà vệ sinh tẩu tán ma túy nhưng chưa kịp xối nước thì bị bắt quả tang. Một đôi trai gái đang phê ma túy tại đây đã bị phát hiện
Ngày 24/12, Công an thị xã Thuận An (Bình Dương) đã bắt tạm giam Lê Xuân Sơn (43 tuổi, quê Hải Phòng) và cặp tình nhân Võ Tấn Lập (30 tuổi, ngụ TP HCM), Nguyễn Thị Nguyệt (20 tuổi, quê Lâm Đồng) về hành vi Mua bán trái phép chất ma túy.
Sau nhiều ngày theo dõi, rạng sáng 23/12, tại quán bar
D1 ở phường Bình Hòa, thị xã Thuận An, các trinh sát bắt quả tang Lập,
Nguyệt đang giao "hàng đá" cho Nguyễn Văn Hùng (35 tuổi, quê Thanh Hóa).
Tiếp tục kiểm tra, trinh sát phát hiện 4 gói ma túy lớn khác Nguyệt
giấu trong tay áo.
Tại cơ quan điều tra, cặp đôi này khai lấy hàng từ
Sơn, đầu mối chuyên cung cấp "sỉ" ma túy cho các "chân rết" mang đến bar
và vũ trường tiêu thụ.
Thấy cảnh sát, Sơn nhanh chân chạy vào nhà vệ sinh tẩu
tán ma túy vào bồn cầu nhưng chưa kịp xối nước thì bị bắt quả tang. Một
đôi trai gái đang phê ma túy tại đây cũng được mời về trụ sở làm việc.
Nguyệt Triều - Nguyễn DươngĂn chơi tuổi teen: Từ nhà hàng đến sàn nhảy
Khi những vũ trường, quán bar đi vào hoạt động thì ở đó bắt đầu diễn ra cuộc chơi thâu đêm suốt sáng của những người tuổi đời mới độ... trăng rằm.
Giới tuổi teen Đà Nẵng
hiện đã và đang thể hiện một “làn sóng mới”, “phong cách mới”... trong
cái gọi là ăn chơi: phong cách sành điệu. Để thể hiện “phong cách” đó,
họ sẵn sàng bước vào những nơi mà đáng ra chỉ dành cho giới “đại gia” và
những người có tiền.
Khi những vũ trường,
quán bar đi vào hoạt động thì ở đó bắt đầu diễn ra cuộc chơi thâu đêm
suốt sáng của những người tuổi đời mới độ... trăng rằm.
Sau một hồi đảo quanh
các con đường trong ánh điện đêm, chúng tôi tấp vào nhà hàng Đ.T trên
đường 2-9 khi bắt gặp hàng chục “cậu ấm, cô chiêu” tuổi độ 15 - 16 đang
hò hét cụng ly rần rần.
Tại đây, dãy bàn của
các teen, vỏ lon bia đã lăn lóc tứ tung... Dzô! Dzô! Rồi kèm theo là
những câu nói tục tĩu phát ra từ những cái miệng còn thơm mùi sữa.
Cả nhà hàng như náo
loạn cả lên, các teen trở thành “tâm điểm” của sự chú ý. Cô tiếp thị sợ
chúng tôi thấy ồn ào bỏ đi, vội trấn an: “Các anh cứ chơi tự nhiên,
chúng nó chỉ ngồi tý nữa là đi thôi, khách quen nên biết...”.
Tuổi teen “cháy hết mình” trong vũ trường. (Ảnh minh họa)
Đồng hồ điểm 20 giờ 30,
cả nhóm rời nhà hàng bước lên những chiếc xe tay ga bóng loáng hướng
thẳng đường Bạch Đằng. Người bạn đi cùng đưa tay bấm nhẹ, chúng tôi gọi
thanh toán tiền rồi nhanh chóng bám theo.
Chưa đầy 15 phút, nhóm
teen đã đỗ bến “trận hai” tại quán bar X.B trên đường Nguyễn Tất Thành,
TP Đà Nẵng. Cánh cửa nặng nề vừa xịch mở, cả nhóm ung dung bước vào với
lời chào mời niềm nở của những chàng bảo vệ dàn sẵn ngay lối vào.
Chúng tôi ngơ ngác, lớ
ngớ theo sau như hai kẻ quê mùa. Đang loay hoay chọn địa điểm để dễ bề
quan sát thì cô nhân viên đã vội bước đến chìa ra cái list ghi bảng giá
từng chai rượu ngoại như Hennessy X.O, Remy Martin... với giá trên trời
và miệng liên tục hối thúc: “Uống loại nào vậy các anh?”.
21 giờ, lại thêm vài
nhóm tuổi teen khuôn mặt non choẹt tay trong tay lần lượt kéo đến, mùi
nước hoa nồng nặc, khói thuốc hầm hập. Từ phía phòng vệ sinh, một số
nàng tuổi teen cũng đã hoàn tất việc thay đổi y phục giản đơn để khoác
trên mình những bộ đồ “bốc lửa” bước ra.
“Mặc đồ bình thường đi
để bố mẹ khỏi nghi ngờ. Vào đây chỉnh trang và khoác bộ đồ “hợp gu” là
xong chuyện?”, M.C (16 tuổi, trú Sơn Trà), trả lời nhanh khi chúng tôi
thắc mắc.
Đưa mắt nhìn nhóm teen
bàn bên, chúng tôi không khỏi ngạc nhiên bởi chai rượu ngoại đã được
khui nắp từ bao giờ, một số cô cậu mặt mũi non choẹt, mắt đờ đẫn đang
rít từng hơi thuốc, chuyền tay nhau từng ly rượu, lắc lư, nhún nhảy theo
điệu nhạc.
Rồi không ai bảo ai,
tất cả lần lượt ra sàn để say theo tiếng nhạc mở hết công suất và họ
nhảy như chưa từng được nhảy. Vài ba cô trong bộ váy ngắn, áo hai dây
bước ra sàn uốn éo lắc lư cuồng nhiệt.
Trong vũ trường, tuổi teen chiếm một phần không nhỏ. (Ảnh minh họa)
Những pha múa lửa của
các bạn gái mặt búng ra sữa nhưng vô cùng “bốc” cùng những pha “khoe
hàng” hay động tác trườn bò như rắn được đám đông hò hét, cổ vũ, bình
phẩm, khen ngợi, chê bai với đủ những ngôn từ tục tĩu ở đường phố, chợ
búa. Nhìn cách lắc ngực, vặn hông đó không ai có thể tin họ còn đang
trong độ tuổi cắp sách đến trường.
Càng về khuya khi độ
“nóng” đã lên đến đỉnh điểm thì tiếng nhạc càng dội mạnh. Tôi quay sang
cố tình làm quen và hỏi cô gái vừa ngồi, sau khi đã thấm mệt trước pha
nhảy quên cả trời đất: “Còn là học sinh mà ba mẹ cũng cho đi sàn?”.
Không cần nhìn, cô trả lời cho xong chuyện: “Chán và buồn thì đến nhảy
giải sầu chứ ba mẹ nào cho chứ”.
Theo một số cô cậu 9X,
lý do đến quán bar vì buồn, bạn bè rủ, buồn gia đình, đi để thay đổi
không khí..., nhưng tất cả đều xuất phát từ nhận thức lệch lạc... Bên
cạnh đó, phải nói đến một điều, một bộ phận các chàng, các nàng tuổi
teen ngày càng lún sâu vào những trò chơi vô bổ cũng do thiếu sự quan
tâm của bố mẹ.
Đưa điếu thuốc lên môi
rít một hơi dài, M.P - một dân chơi sành của tuổi teen, cho biết: “Chơi
thì chơi cho hết mình để quên đi những chán chường của cuộc sống. Cứ
bia, rượu thuốc lá ta hòa mình theo điệu nhạc. Đến đây thì nhảy cho đã,
mệt thì nằm xuống salon mà nghỉ, hồi phục thì tiếp tục... Mấy đứa phía
trước vừa “cắn thuốc” xong nên thấy nó nhảy ghê không?”.
Một thanh niên có vẻ
sành sỏi chốn sàn, giải thích về cung cách ăn chơi của teen chốn vũ
trường: “Bọn trẻ vào đây thường hay la hét, hú theo tiếng nhạc và tiêu
tiền như nước...”.
Đầu óc mỗi lúc một quay
cuồng, ngực tức, khó thở, chúng tôi đành rời sàn nhường lại không gian
náo nhiệt cho giới teen mà lòng trĩu nặng, suy nghĩ về những con người
đang “đốt” mình trong đó mà với tuổi ấy, đáng ra họ phải lo học hành,
vui chơi dưới mái trường cùng thầy cô, bạn bè...
Theo Lê HùnG
Giang gào lên: “Anh nói anh từ bỏ tất cả để đến với em nhưng sự thật ba năm qua thế nào? Anh vẫn đi về thăm tụi nhỏ, anh vẫn dùng những bữa cơm với đại gia đình bên anh với chị ta. Anh vẫn xin ba chia tài sản cho các con anh chứ không chuyển cho anh toàn quyền thừa kế”
Minh cũng gào lên: “Vậy em đã từ bỏ những gì? Em vẫn ăn diện, vẫn đi làm đẹp, vẫn đến những quán bar… Em nói em từ bỏ tất cả để chung sống với anh, nhưng em xét xem, có phải em đã không bỏ một thứ gì mà vẫn có thêm anh sao? Chúng ta từng thống nhất, dù ly hôn, nhưng anh vẫn phải có trách nhiệm với con, giờ em lại so đo, tính toán”.Từ bỏ
Minh, Giang và Như Ý - vợ cũ của Minh đều là bạn tôi. Khi Minh cưới Như Ý và Giang lấy Hòa, tôi đều dự tiệc cưới. Đó là hai cặp đẹp đôi và lãng mạn nhất ở giảng đường đại học mà tôi từng ngưỡng mộ.
Ra trường, tôi về tỉnh công tác, các bạn ở lại thành phố. Hòa, Minh và Giang công tác chung ở một trung tâm nghiên cứu. Như Ý sau khi sinh hai con năm một, đành ở nhà chăm sóc con. Gia đình Minh khá giả nên không có gì phải lo lắng khi một người phải lui về tuyến sau. Tôi nghe nói Minh - Ý sống khá hạnh phúc. Giang và Hòa không có con nên thường mượn hai đứa con của Minh - Ý để nựng nịu. Gần 10 năm sau khi tốt nghiệp, các bạn tôi vẫn giữ mối thâm tình ấy. Tôi vẫn nghĩ, chúng tôi có một tình bạn trên cả tuyệt vời bởi vui buồn gì cũng chia sẻ được.
Ba năm trước, Hòa sang Pháp học tiến sĩ. Dự tiệc tiễn bạn chưa đầy năm, Như Ý điện thoại cho tôi giọng run run: “Chị ơi, Minh với Giang phản bội tụi mình rồi!”. Tôi tức tốc lên thành phố gặp Giang để hỏi chuyện. Giang nói đơn giản: “Chuyện của con tim, mình không lý giải được. Chỉ biết từ nay, cả mình và anh ấy sẽ từ bỏ tất cả để đến với nhau”. Hai bạn của tôi từ bỏ tất cả thật. Minh tuyệt giao với đại gia đình bên mình, bỏ mặc vợ con, cha mẹ để ra ngoài sống cùng Giang. Từ Pháp, Hòa lặng lẽ gửi yêu cầu ly hôn, Giang ra tòa nhận quyết định thuận tình.
Như Ý vẫn sống ở nhà chồng cũ, chu đáo với gia đình Minh. Họp lớp, nhắc chuyện bốn người, ai cũng bảo Như Ý dại, Minh đã phản bội, sao cô cứ phải đeo bám, lo lắng cho nhà chồng. Ý nói: “Anh ấy có thể từ bỏ tất cả nhưng mình thì không. Con mình phải có đầy đủ cha mẹ, có nguồn gốc và đại gia đình yêu thương chúng”.
Suốt ba năm trời, Như Ý đã làm những gì cô nói. Còn Minh, sau ba năm từ bỏ tất cả ra ngoài sống với Giang, anh bỗng lặng lẽ trở về. Ban đầu là sinh nhật cha, sau đến sinh nhật con, rồi cả sinh nhật của Như Ý… Vì con, Như Ý niềm nở đón chồng cũ. Ba mẹ, các em của Minh vì cháu, cũng bỏ qua hết những “xôn xao” ngày cũ. Tham gia những buổi họp mặt gia đình với không khí chan hòa, ấm cúng, nhìn cách thu vén, sắp xếp của người vợ đảm đang, có lẽ Minh bắt đầu tiếc.
Cuộc sống với Giang đúng là tràn ngập yêu thương nhưng chỉ là những ngày đầu chung sống. Giang không có khả năng sinh nở và điều đó làm cô luôn mặc cảm. Những lần giận hờn, cô hay mang chuyện con cái ra khóc kể. Minh an ủi, vỗ về mãi không xong, cũng chán. Có lần anh buột miệng nói cho qua chuyện: “Thôi, con cái làm gì, anh cũng có hai đứa rồi!”. Vậy là Giang làm ầm ĩ lên là Minh vẫn còn tơ tưởng “tình xưa, con cũ”… Những cơn hờn ghen của Giang tăng theo cấp số nhân. Đã vậy, la hét xong, Giang bỏ mặc Minh, đến phòng trà hoặc quán bar nghe ca nhạc, uống rượu một mình, đến khi say khướt mới chịu về. Bếp núc cứ lạnh tanh, Minh vất vưởng cơm bụi. Chính vì vậy, mỗi dịp trở về nhà cha mẹ, Minh lại dấy lên cảm giác thèm muốn bữa cơm gia đình. Nhưng, cứ mở miệng nói cùng Giang, thế nào cô cũng lên cơn giận dữ… Minh chán nản cùng cực.
Minh gọi tôi lên để nhờ “soi” lại con đường anh đi xem có đúng không. Giang cũng có mặt. Hai bạn tôi, những người từng yêu nhau đến quên hết danh dự, gia đình, từng từ bỏ tất cả để đến với nhau bắt đầu kể tội nhau.
Tôi lắng nghe họ hết một ngày và nhận ra, vì không từ bỏ được cái tôi vị kỷ; không biết hy sinh vì nhau, hai bạn tôi đã để mất tình yêu của mình thêm lần nữa.
Theo PNO